🧩 Bạn Trai Bệnh Kiều Của Tôi
Chương 29. Anh trai tên Khương Tự, em trai tên Khương Lâu, đó là tên của bọn họ. Kiếp trước, Đông Đông và Khương Tự ở bên nhau. Kiếp này, sau khi bị bắt cóc trở về, Khương Lâu nói dối mình là Khương Tự. Bởi vì Khương Tự thật sự đã bị chấn thương tâm lý, cậu ta
Được biết, Á hậu Hoàn vũ Việt Nam 2008 và bạn trai đã quen nhau một khoảng thời gian khá dài. Trước đó, nữ siêu mẫu đã có 6 tháng sang Mỹ gặp gỡ người yêu và lưu lại đây vì dịch bệnh. "Tính cách của anh ấy rất "mặn", là người có thể trị được tôi.
Tải xuống iQIYI để có thêm nội dung và chất lượng tốt hơn.Tải App iQIYI: https://bit.ly/iQIYIVNapp2022iQ.com:https://bit.ly/iQIYIVNweb2022Tham
Ta bệnh kiều bạn trai . visibility 18 star 0 0. Hán Việt: Ngã đích bệnh kiều nam hữu. Tác giả: Nhàn Vu. Tình trạng: Hoàn thành. Mới nhất: Phần 129. Thời gian đổi mới: 12-10-2022. Cảm ơn: 0 lần
Lần đầu tiên nhìn thấy Khương Tự là ở bể bơi sân vận động. Khương Tự mặc quần bơi tứ giác màu xanh, tay chân hòa vào dòng nước xanh ngắt, màu da trắng nõn dưới điểm tô ánh đèn và bọt nước càng tôn lên vẻ đẹp ngọc ngà của chàng trai. Thân là […]
Chương 7. /37. Chương Sau Chương Tiếp. Edit: Thỏ. Trời dần đen, gió mơn man thổi qua đồng ruộng mang theo hơi lạnh. Chúng tôi ngồi trên đám cỏ dại dưới đất cũng không rõ bao lâu. Khương tự dựa vào tôi, đôi mắt nhắm tựa như ngủ rồi. Tôi khá lo hắn sẽ cảm lạnh nên
BẠN ĐANG ĐỌC. Bạn trai tôi là một tên bệnh kiều Romance. ☁️Tác giả: felsy Thể loại: Hiện đại, ngôn, sủng, chiếm hữu, HE, Nam chính ôn nhu bệnh kiều cố chấp độc chiếm x Nữ chính ôn nhu Nhân vật chính: Tề Tiểu Nhạc, Lục Hi Tình trạng bản gốc: Hoàn thành ( 43 chương nhưng chính xác là 80 chương + 13 chươ
Chương 14. Sau khi xem đoạn video kia, tôi vẫn luôn đối xử với Khương Tự tốt một chút, càng tốt một chút. Thấy Khương Tự hạnh phúc tràn đầy, tôi chợt nghĩ về Khương Lâu còn trong bệnh viện. Khương Tự của năm đó là một anh trai có trách nhiệm, hắn rất cố gắng để
Bạn đã từng nghe nói về "thực phẩm chức năng" - những thứ như ngũ cốc, nước trái cây và bơ thực vật bổ sung dinh dưỡng? Chúng có thể giúp tăng cường sức khỏe tim? Và nếu chúng tốt cho sức khoẻ thì cụ thể loại thực phẩm chức năng nào tốt cho tim mạch và bệnh tim?
Wd5NI. Chương 12 Edit Thỏ “Chúng tôi nghi ngờ… bệnh tâm thần phân liệt của Khương Tự lần nữa tái phát.” Lục Hổ nói cho tôi biết, năm đó Khương Tự và Khương Lâu bị bắt cóc một tuần, lúc cứu ra thì bọn họ đã không ổn. Bởi vì mục đích của đối phương không vì tiền bạc, mà vì báo thù. Bảy ngày ngắn ngủi đã khiến hai anh em và người mẹ nhận đủ loại tra tấn, ngoại trừ bị tổn thương thể xác còn tổn thương tinh thần. Bọn họ bị chấn thương tâm lý nghiêm trọng, thởi điểm đó bác sĩ đã dùng rất nhiều biện pháp nhưng vẫn không chữa khỏi cho Khương Lâu. Vì đến bước đường cùng nên phải đưa Khương Lâu vào bệnh viện tâm thần dần dần chữa trị, còn Khương Tự được đưa đến nông thôn, tiến hành trị liệu cách ly. Nghe xong, ngoại trừ đau lòng tôi còn cảm thấy cực kỳ phẫn nộ. Tôi hỏi y “Bọn bắt cóc đâu?” “Chúng tôi chỉ tóm được tay chân của nó.” Lục Hổ trả lời. “Nó rất giảo hoạt, đến giờ tôi vẫn chưa có cách xác định nó ở đâu, chỉ biết là đã bỏ trốn ra nước ngoài.” Tôi im lặng hồi lâu, gian nan nói “Lúc trước mọi người làm sao trị khỏi cho Khương Tự?” “Tôi cũng không rõ lắm. Năm đó Khương Tự có khuynh hướng tự sát rất cuồng, bác sĩ tâm lý chẩn đoán cậu chủ bị tâm thần phân liệt, vì vậy chúng tôi phải bắt đầu trông chừng nghiêm khắc và khống chế cậu chủ. Ngay lúc chúng tôi thấy tình hình chuyển biến tốt hơn thì… cậu ấy trốn đi.” Không sai, hắn còn chạy đến ao cá muốn tự vẫn, sau đó được tôi cứu lên. “Chúng tôi tìm cậu chủ suốt đêm, kết quả hôm sau cậu đã quay về.” Lục Hổ ngập ngừng giây lát. “Chuyển biến bắt đầu từ đây, cậu chủ lựa chọn quên hết tất cả, trở thành một Khương Tự không biết gì về quá khứ. Tuy nhiên tình trạng bệnh lý lại trở nên tốt hơn, đây là sự thật.” “Không thể nào.” Tôi kêu lên thất thanh. “Hắn nhớ rõ mọi chuyện, hắn từng kể cho em đó!” “Đúng vậy, cậu chủ còn nhớ, thậm chí chúng tôi không biết cậu nhớ ra lúc nào. Chúng tôi cho rằng ký ức cậu chủ khôi phục không hoàn chỉnh, ít nhất thì đoạn ký ức về bắt cóc kia vẫn rời rạc.” Tôi nhớ đến một đêm hắn thẳng thắn kể cho tôi nghe quá khứ của mình, hắn sắp nói toàn bộ cho tôi nhưng lại bị tôi ngăn lại. “Chúng tôi đoán rằng ký ức của cậu chủ sẽ dần khôi phục, và bệnh tâm thần phân liệt sẽ tái phát lần nữa. Thông qua hai ngày quan sát gần đây, dự đoán của chúng tôi đang biến thành hiện thực. Cậu chủ dần trở nên mất kiểm soát cảm xúc của mình, đặc biệt là khi nhắc về cậu, cảm xúc lại phân hóa thành hai hướng khác nhau.” Lục Hổ đột nhiên hỏi tôi. “Cậu biết lúc cậu không ở bên cậu chủ, bộ dạng cậu ấy ra sao chứ?” Tôi sửng sốt. “Cậu chủ dại ra, hoặc lạnh nhạt, hoặc u buồn, hoặc chán chường cực độ.” Tôi im lặng thật lâu. Chẳng trách hắn muốn bám riết tôi không rời, và tôi cho rằng hắn chỉ cảm thấy bất an, cũng không biết hắn phải chịu đựng sự tra tấn khổ sở… Lục Hổ do dự một hồi, rốt cuộc mở miệng nói với tôi “Cậu đối với cậu chủ rất đặc biệt, cậu ấy vì cậu nên mới đến ngôi trường này. Sau khi hai cậu yêu nhau, cậu ấy trông… thật hạnh phúc.” Y khéo léo dùng từ ngữ như vậy. “Đúng, chính là cảm giác hạnh phúc. Tôi theo cậu chủ rất nhiều năm nhưng chỉ mỗi cậu có khả năng khiến cậu chủ trở thành một kẻ bình thường.” “Tôi biết cậu cũng yêu Khương Tự, mà thủ trưởng cũng bằng lòng chấp nhận rồi, ngài đã nói cho cậu hết thảy nguyên do.” Lục Hổ trịnh trọng nói. “Lương Thiếu Đông, quá trình trị liệu kế tiếp chúng tôi yêu cầu cậu tham gia, bởi vì chỉ có cậu mới là giúp được cậu ấy.” *** Khương Tự đưa tôi đến ký túc xá thu gom đồ đạc. Tôi bảo Khương Tự chờ trong xe để tôi tự mình lên lầu. Lúc đi đến cửa ký túc xá tôi lại nảy sinh cảm giác xa lạ. Tôi ngẩng đầu nhìn lên xào quần áo ngày xưa treo lủng lẳng quần áo của bốn thằng con trai, giờ đây chỉ còn lẻ loi hai cái quần sịp của Lý Minh và áo thun của mình. Mà lần cuối này, áo của tôi cũng sẽ lấy xuống, chỉ còn trơ trọi Lý Minh… Trong lúc cảm xúc ngổn ngang trăm mối, tôi đột nhiên cảm thấy mình… thật là khốn nạn. Không, tôi cũng không phải người trọng sắc khinh bạn đâu. Tôi xấu hổ cầm chốt cửa, ba giây sau hết xấu hổ thì đẩy cửa vào trong. Tiếp theo tôi đệch liên hoàn, vì thằng đầu bò Lý Minh vừa xem AV vừa quay tay tự thẩm. Hơn nữa! Cửa cũng chưa khóa! Quá con mẹ nó ngạo mạn rồi! Ngày mai mắt tôi mà nổi mụn lẹo tôi sẽ đem thiến nó! Ba phút sau, Lý Minh ngồi trên ghế đen mặt nhìn tôi “Mày về làm chi?” “Tao đệch… Phòng tao mà tao không được về à?” Tôi vừa gầm gừ vừa leo lên giường gom đống quần áo lộn xộn cuốn bừa lại, còn không quên liếc Lý Minh trắng mắt. Lý Minh buồn bã “À, cha còn tưởng rằng con có vợ quên cha.” “Đệch, mẹ mày mới là con tao đó.” Tôi mắng hai câu, sau đó gom quần áo nhét vào hành lý, bắt đầu dọn sách giáo khoa và laptop trên bàn. “Quyết định dọn rồi sao?” Tôi im lặng hồi lâu, gật gật. “Tao làm rõ việc kia rồi, đúng là do một tay Khương Tự gây ra. Tao cũng đã răn đe hắn, cũng tới cửa xin lỗi Bàng Huy. Mọi thứ coi như xong… Lý Minh, tao biết Khương Tự là loại người nào nhưng tình cảm của tao không nói rõ được. Mày bảo tao xem bọn xấu như kẻ thù, nhưng nghĩ đến người xấu là Khương Tự, là vợ tao, tao hết cách…” Lý Minh bèn cười nhạo. “Lương Thiếu Đông ơi Lương Thiếu Đông, tao hỏi đây, nếu một ngày người Khương Tự đâm là tao, mày làm sao bây giờ?” “Không có khả năng.” Tôi quả quyết nói. Lý Minh phun ra lời cuối. Nó bảo “Lương Thiếu Đông, mày căn bản đếch hiểu hắn đâu.” Tôi mang hành lý trở lại xe, Khương Tự vui mừng ôm lấy cổ tôi cọ cọ, khác hẳn với sự hưng phấn bình thường. “Vui thế sao?” Tôi gãi mũi bất đắc dĩ nhìn hắn trên đà rạo rực. Khương Tự dùng vẻ mặt mộng ảo nhìn tôi “Đông Đông, anh chờ hôm nay lâu lắm rồi… Chúng ta rốt cuộc ở bên nhau.” “Mình đã sớm bên nhau.” Tôi đáp. “Không phải.” Hắn vẫn luôn tươi cười như không ngừng được. “Mình cùng chung sống với nhau, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ngủ, có cùng một mái nhà, đây mới là chân chính bên nhau…” Tôi bật cười, đưa tay vò tóc hắn. Tôi khẽ hôn lên vầng trán trơn bóng kia “Anh nói này là kết hôn…” Hai mắt Khương Tự vụt sáng, hắn lẩm bẩm “Kết hôn…” “Ừm, kết hôn.” Tôi đột nhiên muốn trêu hắn, bèn cười gian xảo dùng ngón tay chọc chọc gương mặt bạn trai. “Khương Tự, anh nguyện ý gả cho em không?” Hơi thở của hắn trở nên dồn dập. Hắn nhìn tôi, trong mắt hiện lên sự hoang mang kinh người. “Anh nguyện ý…” Nước mắt hắn lập tức tuôn rơi, hắn vừa khóc vừa lặp lại. “Anh nguyện ý, anh nguyện ý, anh nguyện ý…” Anh khóc cái gì… Tôi lau nước mắt cho bạn trai, trong lúc sơ ý ngẩng lên đã thấy Lục Hổ nhìn tôi qua gương chiếu hậu. . . Tim tôi đột nhiên chùn xuống, nhớ tới lời nói của y. Tôi cúi đầu nhìn Khương Tự lúc cười lúc khóc, bất giác ôm chặt lấy anh. Người trong lồng ngực là bảo bối của tôi, anh đã dùng những gì anh có dâng hết cho tôi, vì sao tôi có thể keo kiệt hoài nghi và làm tổn thương anh chứ? Dù rằng Lý Minh từng gặp qua một mặt tàn bạo của Khương Tự nên không thể tin anh, nhưng đối với tôi, anh mãi là Khương Tự. Anh là Khương Tự chỉ biết ngốc nghếch yêu tôi. Một Khương Tự như thế bảo tôi làm sao không ích kỷ mà ôm siết anh vào lòng, bảo vệ anh cho tốt? Tôi chỉ cần biết rằng anh yêu tôi, tôi cũng yêu anh lắm, vậy là đủ rồi. ———— Gợi ý pass chương 13 Một trong những ngày lễ chính ở Việt Nam, tính theo Dương lịch. 30/4, 1/5, 1/6, 2/9, 20/10, 20/11, 24/12. Ví dụ 8/3. Cú pháp nhập 080308march. March là tháng 3 trong tiếng Anh Chương 13
Chương 11 Edit Thỏ Quay lại bệnh viện, việc đầu tiên là lên xem Khương Tự thế nào. Hắn còn ngủ, không biết bao giờ tỉnh. Tôi ngồi trong phòng bệnh một chốc vẫn không ngăn được sự tò mò mãnh liệt, vì thế đi tìm một quán cà phê internet, chọn phòng đơn và đóng kín cửa. Tôi khởi động máy sau đó cắm USB vào, đeo cả tai nghe. Chỉ thấy ánh sáng màu xanh phản chiếu từ màn hình tinh thể lỏng, tôi nóng ruột đợi vài giây, máy tính tự động hiện lên một cửa sổ và tự động phát một đoạn video. Ngay từ đầu chỉ có không gian lặng im, u ám; sau đó tôi nghe thấy một ít thanh âm ồn ào, hoảng loạn của trẻ con. “Anh…” “Anh… Em sợ…” Đó là chất giọng đầy nhút nhát và sợ hãi của bé trai mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào. Tôi nhíu mày tiếp tục quan sát, ngay lúc này màn hình sáng lên, nó hiện ra khung cảnh khiến tôi kinh khiếp. Một đám đàn ông… Và một phụ nữ. “Anh, hu hu… Mẹ…” Tiếng đứa trẻ khóc càng thêm lớn dần, nó bị người đàn ông tát vào mặt, theo sau là lời uy hiếp lạnh lẽo. “Còn ồn tao băm mày cho chó ăn.” Hình ảnh dần dần chuyển động, thu vào máy quay là gương mặt khóc thút thít của đứa bé. Tôi gần như muốn đá phăng ghế tựa, tay siết thành đấm, hơi thở cũng nặng nề hơn. Tôi biết đây là video gì, là Khương Tự năm đó bị bắt cóc! Khương Lâu hoảng sợ rụt rè, trên mặt cậu còn vết thương vừa kết vảy. Da dẻ bầm tím và sưng đỏ vì một cái tát tay. Cậu ta dựa vào Khương Tự, so với Khương Tự còn thê thảm hơn nhiều. Thoạt trông Khương Lâu còn cao hơn so với Khương Tự một ít. Khương Tự ôm cậu ta vào lòng, khóc trong im lặng. Tim tôi đau như ngừng thở. Hình ảnh lần nữa di chuyển đến người phụ nữ kia, cũng chính là mẹ của hai đứa bé trai. “Đừng…” Tôi rệu rã tựa vào ghế, thảng thốt nhìn video. Trong tai nghe vang lên tiếng xin tha, kêu cứu; những thứ cưỡng bức và chà đạp, tiếng xác thịt va chạm vang lên bên tai thật rõ ràng… Dạ dày tôi khó chịu, muốn nôn… Đám chó chết kia làm trò trước mặt hai đứa nhỏ, nhục nhã mẹ chúng như thế… Mãi xem, không biết khi nào nước mắt đã rơi đầy mặt. Lúc video kết thúc, tôi đã khóc không thành lời. Tôi tưởng tượng những thứ ngược đãi, vũ nhục, thủ đoạn đê hèn xảy ra với tôi, chắc tôi điên lên mất. Tôi không thể tưởng tượng nổi Khương Tự và Khương Lâu tận mắt chứng kiến những điều này sẽ ra làm sao. Bọn chúng đều là súc sinh, thậm chí ngay cả súc sinh cũng không bằng! Khó trách Khương Lâu phát điên… Khó trách… Khương Tự… Khương Tự của tôi… Video trong máy tính đã tự hủy, hoàn toàn không tìm thấy dấu vết nào. Nước mắt trên mặt còn chưa lau, USB còn chưa rút thì tôi đã chạy ra khỏi đó. Tôi muốn gặp Khương Tự ngay bây giờ, lập tức. Tôi chạy một đường như điên về bệnh viện, nước mắt đã bị gió thổi khô. Tôi không cảm nhận được bất cứ thứ gì, trong lòng chỉ đau đáu một ý niệm —— tôi muốn gặp anh. Thẳng đến khi chạy tới cửa phòng bệnh, tôi thở hổn hển đứng trước cửa thì đột nhiên không đủ dũng khí để vào. Gặp Khương Tự, tôi sẽ nói gì đây? Tôi còn mặt mũi nào nhìn hắn? Giờ đây hắn nằm ở nơi này chẳng phải vì tôi đó ư? “Thưa cậu, sao cậu không vào trong?” Tôi ngẩn ngơ nhìn y tá kia, môi mấp máy. “Đông Đông… Đông Đông, em đang ở ngoài sao?” “Khương thiếu, xin đừng kích động.” Vì thế tôi đẩy cửa bước vào. Một chân Khương Tự đã giẫm trên sàn nhà, làn da hắn trắng đến chói mắt. Tôi đi tới, đem hắn nhét trở lại ổ chăn, vuốt ve gan bàn chân lạnh lẽo của hắn mà từng cơn nhói đau. “Đông Đông, em đi đâu…” Khương Tự vui mừng nhào đến ôm tôi, đầu tựa lên vai tôi, không muốn xa rời mà cọ cọ. Lòng tôi quặn thắt, ngay cả hốc mắt cũng đỏ hoe. Tôi ôm vai bạn trai, nhẹ nhàng vỗ về bờ lưng ấy. “Em chẳng đi đâu cả, sau này sẽ ở cạnh anh, có đuổi em cũng không đi.” “Thật chứ? Không lừa anh?” Khương Tự lẩm bẩm. “Anh mặc kệ, giả dối anh cũng tin. Anh mới không đuổi em, anh vừa đuổi thì em đã đi… xa anh rồi.” Dường như sực nhớ đến chuyện cãi nhau nên giọng điệu cũng trở nên chua xót, hắn mím môi, im lặng. “Em không bao giờ như thế nữa.” Tôi thì thào. “Em hứa với anh.” . . Vì tôi làm sao buông bỏ được? *** Khương Tự nằm viện hai hôm, tôi cũng chăm hắn suốt hai hôm. Tuy rằng hắn tự phát bệnh nhưng tôi quá áy náy trong lòng nên toàn bộ tiếc thương đều dành cho hắn. Cơm ngày ba bữa tôi đều tự tay nấu nướng ở nhà, sau đó bỏ vào ngăn giữ nhiệt và mang vào bệnh viện. Ngoài ra tôi còn giúp hắn đánh răng, rửa mặt, đổ nước, bưng trà; mấy chuyện cỏn con tôi đều đích thân làm, không cảm thấy phiền phức. Ngược lại Khương Tự có phần lo sợ, bất an. Hắn không muốn tôi đến nhanh, đi vội. Mỗi lần tôi hỏi còn muốn gì không hắn liên tục lắc đầu, sau đó kéo tôi lên giường và gối đầu lên ngực tôi xem TV. Lục Hổ đến gọi hai người kia rời khỏi. Lúc sắp họ đi thì tôi đem chân bạn trai đặt lên bụng mình cho ấm nên không thể xuống giường tiễn đưa. Tôi chỉ nói các anh vất vả rồi’, bọn họ nhìn thẳng mà đáp không vất vả’ sau đó rời đi, ngay cả bọn họ tên gì tôi cũng không biết. Bấy giờ Khương Tự hỏi “Khi nào chúng ta về nhà?” “Bác sĩ nói hết bình này là được.” Tôi hôn hôn trán hắn. “Về rồi em sẽ nấu món ngon, anh muốn ăn gì?” Khương Tự cười tươi “Em nấu gì anh cũng thích.” Tôi vuốt tóc bạn trai “Mai em ghé ký túc xá dọn đồ, về ở với anh.” Khương Tự lồm cồm bò dậy từ người tôi, đôi mắt sáng ngời nhìn tôi như thế. Hắn vui sướng ôm cổ tôi và hôn như một đứa trẻ. Hắn hôn đến nước bọt giăng đầy nhưng tôi cũng không chê hắn nghịch, càng dung túng hắn thêm. Hai ngày nay được tôi chăm sóc nên sắc mặt tốt hơn rất nhiều, không biết có phải tôi ảo giác hay không mà tính cách Khương Tự cũng trở nên hoạt bát. Tuy nhiên, tính cách biến đổi tạo cho tôi cảm giác bất thường? “Đông Đông, anh chờ không kịp, hôm nay mình thu gom đồ đạc được không em?” Tôi đáp “Không vội…” “Anh muốn ngay đêm nay!” Biểu cảm Khương Tự đột nhiên trầm xuống, vừa dứt câu hắn lại sững ra, sắc mặt cũng nhu hòa trở lại. Hắn nhìn tôi van nài. “Đông Đông, anh chẳng muốn xa em, anh phải cùng em ngủ…” Tôi cạn lời, thở dài một tiếng “Ừ ừ, anh thích thì được thôi.” Khương Tự ngừng một chút, hoang mang “Em không thích thì nói… Mình bàn bạc lại…” Khương Tự sắp khóc rồi, có lẽ là do tiếng thở dài hoặc biểu cảm mỏi mệt của tôi đã làm hắn sợ. Tôi day dứt vô biên, khẽ ôm lấy hắn. “Em cũng muốn ở bên anh mà, đêm nay em ôm anh ngủ, chịu không? Anh… Anh đừng sợ.” Khương Tự nhẹ nhàng ừ’ một tiếng, lặng thinh. Một lát sau tôi phát hiện hắn ngủ rồi. Tôi đặt hắn nằm lên giường, đắp chăn cẩn thận. Gần đây vợ tôi thích ngủ lắm, hơn nữa ngủ rất sâu, dù rằng trước kia một cử động thôi đủ làm hắn choàng tỉnh. Tôi hé môi, nhớ tới cuộc điện thoại ngày hôm trước. Bên kia đầu dây Lục Hổ bình thản trần thuật với tôi “Chúng tôi nghi ngờ… bệnh tâm thần phân liệt của Khương Tự lần nữa tái phát.” Chương 12
Thuộc truyện Bạn trai bệnh kiều của tôi Chương 9Edit Thỏ Nhật ký của Khương TựLần đầu tiên tỏ tình với em, em đang ở phòng tôi chơi sốt thật lâu em mới phản ứng lại, mắt trợn trừng, nói “Cậu có bệnh à!”A a… Đáng yêu chết vung chân đá rớt máy chơi game cầm tay, ấn vai em, đè em ngã nhào xuống đất. Tôi thủ thỉ bên tai em rằng.“Ừm, anh bệnh đấy.”Hơn nữa bệnh rất nặng, không có thuốc chữa...Em bắt đầu trốn không bận tâm mà nhìn em bên ai kia nói cười vui vẻ, chơi bóng rổ nhiệt tình. Mắt em nhìn chằm chằm quả bóng, còn người kia thì nhìn chằm chằm chướng muốn giữ em cho riêng mình, nhốt em trong lồng son; chỉ có tôi mới được làm những việc dâm đãng với em, mặc sức mà vuốt ve, trêu Thiếu Đông, Lương Thiếu Đông, Lương Thiếu Đông…Ý nghĩ này từ thời niên thiếu đã khắc sâu trong tim tôi rồi, cho dù tôi phát điên cũng muốn chiếm hữu em như thế, em bảo tôi làm sao buông tay?Đến nỗi những thằng thèm khát em, tôi có rất nhiều thủ đoạn làm bọn nó biến mất trước mặt Huy hửm?Nó không phải người đầu tiên, cũng không phải kẻ cuối mà Lương Thiếu Đông, khi nào em mới ngoảnh lại nhìn tôi chứ?Chương 10Edit Thỏ“Chúng ta nên tạm xa nhau một thời gian.”Giọng Khương Tự nghẽn lại “Tạm xa… Là ý gì?”“Chúng ta cần thời gian để yên lặng, bình tĩnh rồi nói. Khương Tự, giờ em không muốn cãi nhau với anh.”“Có phải em hối hận rồi không?” Khương Tự đau đớn nhìn tôi, môi bật thành tiếng. “Lương Thiếu Đông, có phải em hối hận khi ở bên anh?”Tôi dằn lòng không nói, tôi sợ mình mở miệng sẽ không kìm được mà mắng hắn ngay. Sợ tôi nóng giận không lựa lời làm tổn thương hắn.“Nói đi, em nói phải hay không… Phải hay không?”“Anh muốn nghe cái gì?” Tôi hít một hơi thật sâu, bình thản nhìn Khương Tự. “Nếu anh muốn nghe ừ’, em có thể n…”“Chát” một tiếng vang ngây ra, hồi lâu mới nhận ra Khương Tự vừa tát tôi một câu nói kia làm tim tôi lạnh lẽo, thì một tát này đủ khiến tôi giá buốt toàn thân. Tôi chật vật đứng im, cảm thấy muốn 18 tuổi thời còn trẻ trâu đánh lộn với du côn, bị đâm một dao vào đùi, máu chảy đầy đất tôi còn chưa Tự à anh đếch phải người đâu!Tôi quay lưng bỏ nghe được phía sau vang lên tiếng kêu trầm khàn, đứt quãng của Khương Tự “Đông Đông… Đông Đông…”Tôi không ngoảnh có thể giết tôi nhưng không thể làm nhục tôi. Lương Thiếu Đông này không hèn như vậy, anh tiếp tục ghét tôi đi!“Đừng bỏ anh… Đông Đông…”Tôi mềm lòng dừng nghe giọng hắn dặn lòng sẽ không quay về, cho dù hắn quỳ xuống tôi cũng không quay về. Tôi phải dạy hắn một bài học, rằng khóc lóc tôi cũng không trở tôi quay đầu thấy Khương Tự ngã trên mặt đất, lặng tôi phản ứng kịp lúc, tôi đã chạy đến bên cạnh hắn rồi. Sắc mặt Khương Tự tái mét, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, một tay ôm ngực đầy đau Sức khỏe kém… Thân thể hắn không tốt… Hắn bị bệnh tim!Ngay lúc tôi không biết làm gì thì Lục Hổ đột nhiên xuất hiện. Y ôm người từ tay tôi đặt nằm trên đất, trầm giọng “Nâng đầu cậu chủ, giữ đầu cậu ấy ngửa ra sau, không được nhúc nhích.”Tôi nghe lời y chỉ dẫn mà đỡ đầu Khương Tự theo bản năng, Lục Hổ sờ mạch hắn, bắt đầu tiến hành ép tim ngoài lồng ngực. Y vừa làm vừa ra lệnh “Gọi tên cậu chủ, gọi đến khi tỉnh dậy mới thôi.”Tôi vội vàng kêu “Khương Tự, Khương Tự…” Tiếng thét sau đó lại hóa thành vợ ơi.’ Trán Lục Hổ đầy mồ hôi, ngay lúc y chuẩn bị hô hấp nhân tạo thì lồng ngực hắn đã phập phồng, sắc mặt cũng dần dần hồng Hổ nhẹ nhàng thở hắt ra, y ngồi bệt trên cũng sợ quá mức, vẫn luôn miệng gọi vợ ơi.’Lục Hổ thản nhiên nói “Đủ rồi, lau nước mắt đi.”Tôi ngẩn người, đưa tay quệt ngang chỉ thấy toàn là nước mắt.“Lên.”Lục Hổ bế Khương Tự lên thật vững chắc, tiếp theo đưa hắn vào bệnh viện.***Tôi túc trực bên mép giường bạn trai. Trong khi đó Lục Hổ ra ra vào vào, gọi hơn mười cuộc. Viện trưởng đích thân đến phòng hỏi thăm tình huống, Lục Hổ không trả lời nên mọi thứ đều do tôi đối sĩ nói cũng may cứu hắn kịp thời nên không gặp nguy hiểm, xem chừng vài giờ sau sẽ tỉnh thôi. Ông ta dặn dò tôi tránh kích động bệnh nhân, giúp người bệnh giữ được tinh thần vui Lục Hổ nghe được lời này còn nhìn tôi hai giây, tôi chợt nhận ra áp lực vô hình vừa giáng giờ sau, Khương Tự nhìn tôi đăm đăm, tay vươn lên muốn chạm vào tôi thì đã bị tôi vội vàng nắm lấy, dịu dàng khuyên lơn “Đừng cử động, còn treo nước biển kìa.”“Đông Đông…”Tôi ừm’ một tiếng, hai mắt trơ ra không biết nói gì.“Đông Đông…” Hắn cứ lẳng lặng nhìn tôi như vậy, nhìn đến cõi lòng tôi quằn quại, nhói đau; sau đó hắn chậm rãi nhắm Hổ đi tới kiểm tra một chút. “Mệt mỏi quá mức nên ngủ rồi. Tựa như những người bệnh tim khác, cậu chủ sẽ có một khoảng thời gian ngắn tỉnh dậy.”“Vậy hắn…” Tôi nóng lòng đợi Lục Hổ nói hết câu.“Không sao đâu, đại khái là nhìn thấy cậu ở đây nên an tâm một chút.” Lục Hổ nhìn đồng hồ rồi bảo tôi. “Cùng tôi đến Khương gia một chuyến đi, thủ trưởng muốn gặp cậu.”Tôi ngây ra một lúc, quay đầu nhìn Khương Tự tái nhợt nằm trên giường. “Được, vậy nhờ anh tìm người chăm sóc hắn cho tốt.”Lục Hổ gật đầu, tôi theo y rời khỏi phòng bệnh. Hai gã đàn ông mặc quân phục đứng trước cửa vừa trông thấy Lục Hổ bước ra thì đồng loạt cúi chào theo nghi thức quân đội. Lục Hổ gật đầu với bọn họ, rồi bọn họ đi vào trong, theo sau là một y này tôi mới yên tâm rời khỏi bệnh viện. Y mở cửa chiếc việt dã lần trước, lái xe đưa tôi đến Khương khoảng nửa giờ, xe tiến vào một tiểu khu. Hai quân cảnh ngăn xe và hướng Lục Hổ chào kiểu quân đội. Sau khi thông tin với bọn họ xong, chúng tôi mới được phép bước với tiểu khu rộng lớn ngoài kia, kiến trúc nơi này chỉ vỏn vẹn bốn tầng, nhà cũng không nhiều lắm, người lại càng thưa. Bãi đậu xe đều là xe quân đội, nhìn sơ có thể thấy được camera. Lúc đi vào trong còn phải băng qua một đoàn đường dài, chạy mấy trăm mét thì có quân cảnh ngăn lại. Tôi xuống xe theo Lục Hổ, đập vào mắt là một rừng cây xanh mướt đứng im lặng giữa thật nhiều gian nhà có cảnh vệ gác tôi có chút bồn chồn, giả như bình tĩnh. Tôi nhìn thẳng vào những gian nhà trông chẳng khác nào nhà ở bình thường vệ lục soát tôi và Lục Hổ thật kỹ, họ tịch thu bóp tiền và điện thoại của tôi, sau đó nghiêng người cho tôi bước được đăng tại phòng ánh đèn sáng loáng, cách trang trí trong nhà tôi cũng không còn tâm trạng để xem. Bởi vì từ khi bước chân vào cửa tôi đã cảm thấy nổi da gà. Cảm giác bị người khác nhìn chằm chặp… Nếu có thể hình dung, tôi cảm thấy mình đang nằm trong tầm ngắm của họng súng, hơn nữa không chỉ một đâu…Tôi quay lưng tìm Lục Hổ, bấy giờ phát hiện người theo sau tôi không phải y mà là một kẻ hoàn toàn xa lạ. Thậm chí tôi còn chẳng biết gã đứng đằng sau tôi bao giờ. Lục Hổ đã đi đâu? Những chuyện này tôi hoàn toàn không để bất giác sởn gai ốc, cứng đờ ngoảnh lại, vừa lúc chạm phải ánh mắt một ta trông rất lớn tuổi, mặt đầy nếp nhăn, tóc lưa thưa, đôi mắt đục màu. Nhưng nét mặt kia lại trầm lặng và nghiêm trang, phút chốc tôi nhận ra ánh mắt ấy như một con dao sắc. Ông ta không tầm thường, cảm giác này khá giống với ấn tượng lần đầu tiên tôi gặp Lục Hổ. Rõ ràng ông ta là một quân nhân, hơn nữa là quân nhân có địa vị cao chót vót, cả đời đã cống hiến công trạng nhiều không kể xiết cho quốc gia.“Con chào ngài.” Tôi hít một hơi, đứng đắn khom người chào ông lão.“Đến đây.”Ông nói chuyện chậm rãi nhưng câu chữ rõ ràng, ngữ khí cũng ôn hòa ngoài dự đoán.“Vâng.” Tôi trở thành bé ngoan, ông nói gì tôi làm nấy, ngoan ngoãn đi sang. Người lạ mặt đằng sau đứng cách tôi ba bước, như bóng với hình. “Ngồi.”Tôi vâng lời ngồi xuống, hai tay đặt ở đầu gối, sống lưng dựng thẳng. Tôi dùng tác phong mình học được từ môn giáo dục quốc phòng mà trưng ra, chỉ sợ bất cẩn một chút, họng súng từ chỗ khuất đã tiễn tôi lên trưởng Khương nói xong lời kia thì im lặng. Ông cúi đầu, tay cầm quyển sách, dường như đọc rất nhập ngồi như trời trồng, không biết ngồi bao lâu mãi khi tôi đã cảm thấy mình sắp thành tượng đá, ông lão rốt cuộc cử động —— lật một tiếp tục làm tượng thủ trưởng Khương lật xong quyển sách, một người phụ nữ trung niên bưng bát vào trong. “Thủ trưởng, mời ông uống thuốc.” Tôi có thể ngửi được mùi thuốc đông y dù cách xa bảy bước, đắng chết trưởng Khương bình thản uống cạn bát thuốc, rốt cuộc nói với tôi câu thứ ba. “Được rồi, cháu về đi.”Tôi ngây ra, đầu óc còn chưa hoạt động tốt. Về nơi đâu?Người đằng sau đến gần hai bước, nói khẽ “Mời.”Tôi thơ thẩn đứng lên, đôi chân tê suýt chút không đứng vững. Bước hai bước sực nhớ tới điều gì, đột nhiên dừng lại và xoay người cúi chào ông lão lần đến lúc lần nữa ngồi vào xe và trông thấy ánh đèn neon quen thuộc, thần kinh tôi mới thôi vậy là xong? Cái gì cũng không nói? Cái gì cũng không làm, cứ như vậy?Tôi chỉ cảm thấy khó mà tưởng từng nghĩ ông ta sẽ làm khó làm dễ, thậm chí châm chọc, chửi mắng mình, hoặc dùng hình tra tấn, uy hiếp, công kích người thân… Nhưng tất cả đều không Hổ đưa tôi về bệnh viện, trước lúc rời xe y đưa tôi một chiếc USB.“Đây là thủ trưởng sai tôi chuyển giao cho cậu. Bên trong là tài liệu mật được thiết lập hiệu ứng tự hủy. Mọi thứ bên trong chỉ có thể xem một lần, xem xong sẽ tự động xóa mất. Xin đừng tiết lộ cho bất cứ ai.”Dứt câu, y nghiêm trang gửi tôi một kiểu chào quân đội, sau đó lái xe đi rồi
bạn trai bệnh kiều của tôi